Kỷ niệm 147 năm ngày sinh Rabindranath Tagore (07-5-1861 - 07-8-1941) Rabindranath Tagore (1861 - 1941), nhà văn hóa lớn của Ấn Độ, nhà văn châu Á đầu tiên đoạt giải Nobel. Tagore không phải là nhà văn hiện thực thuần túy, mà theo phong cách lãng mạn trữ tình và được xem là "ngôi sao sáng của thời Ấn Độ Phục hưng".

Tagore sinh ngày 07-5-1861 sinh tại Calcutta, Tây Bengal, Ấn Độ, là con thứ mười bốn trong một gia đình quý tộc Ba La Môn có nhiều người là nhân tài của đất nước. Cha ông là Debendranath Tagore, triết gia, nhà cải cách xã hội.
Thủa nhỏ, Tagore nổi tiếng thông minh, tự học, giỏi văn, biết ngoại ngữ; 8 tuổi đã làm thơ, 11 tuổi dịch tác phẩm "Macbeth" của W. Shakespeare ra tiếng Bengali, 17 tuổi sang Anh du học. Năm 1880, ông trở về Ấn Độ, viết vở nhạc kịch đầu tiên. Từ giữa những năm 1880, Tagore sáng tác nhiều tập thơ, truyện ngắn, kịch; về sau, khi trở thành chủ bút các tờ báo khác nhau ông đã tự in tác phẩm của mình. Hầu hết sáng tác của Tagore viết bằng tiếng Bengali, trong đó có một phần được ông tự dịch sang tiếng Anh.
 |
|
Tagore yêu nước nhưng không thể hiện mối quan tâm lớn đến chính trị, yêu hòa bình, có lòng nhân đạo sâu sắc. Năm 1901, Tagore lập Trường tư thục Santiniketan tại thái ấp cùng tên của gia đình ở ngoại ô Calcutta cho con em nông dân ăn học. Tagore coi trọng truyền thống văn hóa Ấn Độ, kết hợp văn hóa Đông và Tây. Ông mở Trường Đại học Tổng hợp Quốc tế Visvabkharati vào năm 1921, thu hút thanh niên thế giới đến tìm hiểu văn hóa Ấn Độ. Tagore dành phần lớn thời gian trong những năm cuối đời cho việc phát triển trường đại học này và cho nhiệm vụ đoàn kết thế giới trong nền văn hóa quốc tế.
 |
|
Năm 1910, Tagore xuất bản bằng tiếng Anh tập thơ “Gitanjali”, theo tiếng Bengal có nghĩa là “Lời dâng”. Thi phẩm này được trao giải Nobel về Văn học năm 1913, được cả thế giới công nhận là kỳ công thứ hai của văn học Ấn Độ, sau Sakuntala của Kalidasa, nhà thơ lớn Ấn Độ thế kỷ thứ V và Tagore bắt đầu được tôn vinh ở Ấn Độ như một vị thánh. Tagore được trao giải Nobel vì những vần thơ tuyệt diệu, mang những cảm nhận sâu sắc, độc đáo, thể hiện một tài năng thơ ca đặc biệt khác thường. Thơ của Tagore giàu tinh thần nhân loại, là gạch nối giữa những truyền thống văn hóa Ấn Độ và văn hóa hiện đại Phương Tây.
Từ 1916, Tagore đi thăm nhiều nước để tìm hiểu văn hóa các nước đó. Tagore được trao học vị danh dự của bốn trường đại học tổng hợp Ấn Độ và trường Đại học Tổng hợp Oxford. Năm 1929, Tagore bắt đầu vẽ tranh và triển lãm ở Münich, New York, Paris, Moscow và nhiều nơi khác.
Sau hai năm bị mù, Tagore mất ngày 07-8-1941 tại Calcutta, thọ 80 tuổi, để lại 52 tập thơ, 42 vở kịch, 12 cuốn tiểu thuyết, hàng trăm truyện ngắn, bút kí, tiểu luận, diễn văn, hồi ức, thư tín cùng hàng ngàn ca khúc và tranh vẽ vô giá, thể loại nào cũng đạt đỉnh cao của tài năng. Ca khúc “Thượng đế là linh hồn tất cả chúng sinh” viết năm 1911 trở thành quốc ca Ấn Độ từ năm 1950. Với những thành tựu xuất sắc trên nhiều lĩnh vực đó, Tagore còn được đánh giá là một trong số ít thiên tài toàn diện trên thế giới. Các bài trước |