
Jacob Grimm (04-01-1785 – 20-09-1863) và em là Wilhl Grimm (24-02-1786 – 16-12-1859) là những nhà ngôn ngữ học và nghiên cứu văn học dân gian của Đức, Viện sĩ Viện Hàn lâm Berlin. Là con một gia đình công chức ở Hanau, tốt nghiệp Đại học Luật ở Marburg, anh em Grimm thuộc những nhà văn lãng mạn Đức. Anh em Grimm là tác giả công bố những văn bản thời trung cổ như "Vườn hồng" (1836), "Chàng Henrich khốn khổ" (1845); "Râynec Lixơ" (1834). Đặc biệt là công trình "Chuyện cổ anh hùng Đức" (1829), tập "Truyện cổ thiếu nhi và gia đình" (1812) và "Truyện cổ nước Đức" (1818) với những truyện nổi tiếng và phổ biến trên thế giới như "Nàng Bạch Tuyết", "Cô bé lọ lem", "Người đẹp ngủ trong rừng"…

Anh em Grimm là những người đặt nền móng cho trường phái huyền thoại trong văn học dân gian. Các tập truyện cổ của anh em Grimm có ảnh hưởng to lớn đến khoa học nghiên cứu văn học dân gian thế giới, như một hiện tượng văn hóa dân gian, vừa giữ được bản sắc tưởng tượng của dân gian, vừa giữ được tính ngôn ngữ truyền miệng. Jacob Grimm cũng là người đặt nền móng cho Giecman học (Germanístik) như là khoa học về ngôn ngữ và văn học Giecman, được coi là một trong những người sáng lập ra ngôn ngữ học so sánh - lịch sử.

































