
Nâzim Hikmet là nhà thơ, nhà hoạt động xã hội nổi tiếng người Thổ Nhĩ Kỳ. Ông sinh ngày 15-01-1902, mất ngày 02-06-1963. Từ nǎm 1917, ông đã có thơ in và lập tức bị chính phủ Thổ truy nã. Ông sang Liên Xô vào học đại học Phương Đông và tham gia Đảng Cộng sản Bolshevik. Tập thơ nổi tiếng đầu tiên của ông là "Bài ca những người uống mặt trời". Sau đó ông về Thổ Nhĩ Kỳ vừa hoạt động vǎn học, vừa hoạt động cách mạng. Ông đã nhiều lần bị bắt nhưng vẫn sáng tác. Thơ ông có những biểu tượng cao cả, mạnh mẽ. Ông có các tập thơ "Những chân dung"; trường ca "Thư gửi Taranta-Babu", "Nhìn toàn cảnh nhân loại"; kịch "Người kỳ cục", "Lưỡi gươm Damocles"... Nâzim Hikmet là Ủy viên Hội đồng Hòa bình Thế giới và được Nhà nước Liên Xô trao tặng Giải thưởng Hòa bình Lenin (1950).
































