Quay lại   Diễn đàn/Forum VIET STAMP (VSF) > GIẢI TRÍ - THÔNG TIN TỔNG HỢP > Lang thang lượm lặt

Trả lời
 
Công Cụ Hiển Thị Bài
  #1  
Cũ 27-04-2011, 23:58
j0j0's Avatar
j0j0 j0j0 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn
Tem Sống
 
Ngày tham gia: 08-12-2007
Đến từ: Tp.HCM
Bài Viết : 207
Cảm ơn: 1,977
Đã được cảm ơn 1,239 lần trong 210 Bài
Mặc định Truyện ngắn: Mùa Đom Đóm

Truyện ngắn: Mùa Đom Đóm
Tác giả: Hoàng Hữu Nhật Nam


Một bầu trời thăm thẳm rất huyền và ngàn vì sao óng ánh tạo cho không gian kia một vẻ kiêu sa. Đom đóm hình như rất nhiều, bay lượn như những đèn lân tinh di động. Khó mà phân biệt được đâu là những ngôi sao và đâu là những con đom đóm. Cái nhẹ nhàng của làn gió lúc bấy giờ thật khó diễn tả. Mát và không trọng lượng. Nếu so sánh như một dải satanh thì chưa đủ, mà phải nói rằng: Đó là tấm vải dệt bằng hơi nước, hương cỏ và chút bột sao đêm.

Thằng Linh chỉ để tâm đến cái hộp diêm và những con đom đóm bị bắt làm tù binh. Nó loay hoay mãi rồi để xổng một chú. Con đom đóm tinh ranh, lợi dụng thằng Linh vô ý, bò ra xòe cánh bay đi, không quên vứt lại chút ánh sáng màu xanh rất nhạt trong mắt thằng Linh như chọc tức. Con bé Hoài đang cầm cái vợt chạy lăng quăng trên bãi cỏ mênh mông. Những ngôi sao không đủ sức soi sáng thảm cỏ, làm nó tối hơn trong những đêm trăng sáng.
Con Hoài chạy lại hỏi:
- Anh Linh ơi! Em chẳng bắt được con nào cả. Chúng nhanh lắm! Bay nhanh như máy bay ấy.! Còn anh thì sao?
- Anh bắt được mấy con nhưng một con bay mất. Anh nhốt chúng trong cái hộp này nè.
Thằng Linh đưa cho con bé xem, nó mở rất chậm. Con Hoài nhìn vào qua khe hở nhỏ. Quao...oo!! Con bé thốt nhẹ. Cái hộp diêm nhỏ phát ra ánh sáng xanh nhẹ như đèn tý hon.
- Thả chúng nhé, anh Linh! Đi... Con bé nũng nịu.
- Anh bắt mệt rồi cho mày thả à?
Con bé mím đôi môi nhỏ tỏ vẻ giận dỗi, thấy thế thằng Linh dỗ dành:
- Hay anh cho em một con nhé! Được chưa hở?
Con bé cau có:
- Ác lắm! Lúc nãy em nói chỉ bắt chúng cho vui thôi, xong rồi phải thả chúng ra mà... con bé tỏ vẻ suy tư - Có ai đó bắt em đi, chắc em nhớ cha mẹ và bà em lắm. Thả chúng nhé!
Ừmm, thì thả chúng, mày lo gì
- Hoan hô, anh Linh là người nhân hậu ghê - con bé nhảy như một chú ếch con, vỗ tay đầy thích thú.
Xòe tay ra nào, rồi anh cho thả đom đóm...
Con bé vội vàng xoa xoa hai tay chùi vào quần thật nhanh rồi xòe đôi bàn tay nhỏ như búp sen nở. Chờ đợi... Thằng Linh mở nhẹ nhàng cái hộp diêm một cách cẩn thận
Sắp thả lũ đom đóm nhưng vẫn sợ nó bay mất. Lạ thế đấy! Gió thổi nhẹ khắp bãi cỏ mênh mông. Trời đêm thật tĩnh mịch. Lũ dế đâu đó với tiếng vĩ cầm đàn rất khẽ nhưng vang vọng đến tận trong từng đường gân của chiếc lá bị gió cuốn. Những ngôi sao nhấp nháy lắng tai nghe và dường như nghiêng mình để nghe rõ hơn. Có vệt sáng rất dài, sáng rực rỡ như cái chổi bạc quét ngang nền trời - sao đổi ngôi. Sao đổi ngôi không phải là sao chết đâu mà nó cố tình rơi xuống thế gian để được nghe tiếng vĩ cầm của bầy dế.
Bọn trẻ vẫn tiếp tục... những con đom đóm trong chiếc hộp được đổ ra, nằm gọn trong lòng đôi bàn tay của bé Hoài. Có lẽ bầy đom đóm hơi mệt, chúng uể oải rồi tròn xoe mắt nhìn Hoài, nhìn Linh, nhìn những ngôi sao trên kia đầy vẻ ngờ vực, lo âu. Chúng hít một hơi thật dài cái không khí mát lạnh ban đêm cho tỉnh người.
- Sao chúng không bay hả anh Linh?
Lũ đom đóm nghe loáng thoáng
- Bắt đền anh đấy, chúng sắp chết cả rồi!
Híc... đừng lo, chúng còn khỏe lắm mà.
Lũ đom đóm bắt đầu duỗi những đôi cánh mỏng, cái bụng bật sáng lên, cũng là cái ánh sáng xanh néon rất nhẹ. Cả bàn tay Hoài sáng lên, nom như cô phù thủy nhỏ. Con bé mắt mở to, miệng há ra đầy ngạc nhiên. Cái phông tối của một đêm đầy sao làm bật lên hình ảnh kỳ thú. Khuôn mặt hai đứa bé sáng lên ánh sáng không rực rỡ mà diệu kỳ như ánh trăng đêm rằm hòa với diệp lục của cỏ cây hắt lên từ bàn tay của bé Hoài.
Chòm sáng bắt đầu dịch chuyển. Bay lên cao rồi tách ra thành từng đóm sáng nhỏ, chờn vờn khắp không trung. Một cơn gió mạnh từ đâu lướt qua mấy bụi sim xáo xác. Từng luồng, từng luồng vồ vập thổi tung mái tóc ngắn của bé Hoài. Rồi cuốn luôn đàn đom đóm đang lạ lẫm với bầu trời kia. Vút lên tận mấy vì sao rồi hạ xuống là đà như đùa với thảm cỏ đằng xa tít... Bất chợt, cơn gió thổi ngược trở lại... vèo..oo thật tội nghiệp lũ đom đóm, tới tấp bay theo luồng gió mạnh, một bầy đom đóm khác cũng bị cuốn theo tạo thành một dãy ánh sáng lấp lánh. Cơn gió ấy quay lại chỗ bọn trẻ, mang theo cả một trời đom đóm. Ôi sáng quá! Con Hoài vội vút lại mái tóc đang bay nhìn ngàn ngọn đèn nhỏ lướt qua mắt. Rồi rất nhanh mất hút vào khoảng không. Gió lặng. Cái tĩnh mịch được trả lại như vốn có của bãi cỏ đêm. Sao vẫn lấp lánh, dế vẫn râm ran. Đâu đó có tiếng côn trùng rả rích như nhắc nhở màn đêm ru ngủ vạn vật.
- Về đi Hoài! Tối rồi - thằng Linh nhắc, rồi cả hai đứa lững thững ra về. Con bé vừa đi vừa ngoái nhìn lại xem có bóng dáng của một chú đom đóm nào không. Nhưng vẫn chẳng thấy. Tiếng chó sủa từ trong xóm văng vẳng làm bầy dế giật mình, không kêu nữa và... nhìn nhau.
Hoài mở choàng mắt ra. Bầy đom đóm trong chiêm bao lượn bay khắp phòng rồi chợt vỡ tan thành những hạt li ti rơi xuống, bởi có tiếng xe tải chạy qua trong đêm.

Hoài vén màn bước lại bên cửa sổ, nhìn xuống phố khuya xe đã ngớt. Đèn đường vẫn sáng làm cho bầu trời đêm nay ghen ghét đến tận xương tủy. Bởi những ngôi sao lác đác không đủ để khải hoàn. Nó bị át đi không ai bận tâm đến. Hoài nhớ lắm đến một bầu trời trong cơn mơ, trong thời thơ ấu, lúc cô còn sống bên bà ngoại ở quê. Đêm nay Hoài đã mơ, không, không phải là mơ, bởi mơ chỉ tìm đến những gì không có thực. Còn đây là một sự tái hiện của hồi ức, của kỷ niệm. Cuốn phim trong cô ngày nào được khởi chiếu trong tâm tưởng.
Năm nay Hoài phải thi đại học, rồi sẽ ra trường, rồi sẽ làm việc... Hoài rất bận rộn cho việc học hành, thi cử để định hướng cho tương lai. Hoài chợt bâng khuâng nhớ và nghĩ nhiều về một cõi đã quá xa - tuổi thơ không lo toan và nghĩ ngợi. Cô nhận ra sức ám ảnh của hồi ức và rùng mình trước thời gian. Cô ước gì mình có được năng lực níu giữ thời gian như Xuân Diệu. Nhưng mà thời gian là một cái gì thật trừu tượng, khó nắm bắt. Làm sao có thể giữ được chân thời gian?Hoài nhìn vào khoảng không gian vô định bên ngoài cửa sổ, rồi một giọt nước, một giọt sương đêm tụ lại trên đôi mắt, chợt chảy dài trên má. Cô khóc. Rất khẽ... cô nhận ra sự hữu hạn của kiếp người. Thời gian vô tận, bao la, đầy vô tâm và quá đỗi khắc nghiệt. Nhưng thời gian không thể giết chết những gì đã có nếu con người biết cách giữ lại bằng cái tâm nặng lòng với cuộc sống quanh ta. Hoài nằm xuống và tắt đèn ngủ. Trên trần nhà, những ngôi sao lân tinh cô dán lên, sáng rõ hơn. Cái ánh sáng không rực rỡ mà diệu kỳ như ánh trăng đêm rằm hòa với diệp lục của cỏ cây, đưa Hoài vào giấc ngủ...

__________________
  • Địa chỉ: Bùi Quang Vũ, Hộp thư 499, Bưu điện TT Sài Gòn, Tp. Hồ Chí Minh, Việt Nam

  • Email: quangvu7386@yahoo.com
  • ĐT: 0902.971.179
  • Ngân hàng Vietcombank: 0441003822045 (CTK: Bùi Quang Vũ)

  • Chủ đề sưu tập: Côn trùng cánh cứng

Trả Lời Kèm Trích Dẫn Bài Này
6 Thành viên sau đây nói lời CẢM ƠN bạn j0j0 vì đã gửi Bài viết hữu ích này:
-peripheria- (28-04-2011), Đêm Đông (28-04-2011), hat_de (28-04-2011), manh thuong (28-04-2011), Poetry (28-04-2011), tuananh.tuan (28-04-2011)
Trả lời

Công Cụ
Hiển Thị Bài

Quyền hạn của Bạn trong mục này
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt

Chuyển đến:

Những Đề tài tương tự
Ðề Tài Người Tạo Đề Tài
Chuyên Mục
Trả Lời Bài Mới Nhất
Bộ Sưu Tập Tem Của Nội - Truyện Ngắn HanParis Con Tem kể chuyện 0 01-06-2013 08:47
Truyện ngắn: Tử KinhHoa stamp-history Linh tinh... lang tang... 2 01-11-2012 02:28
Truyện ngắn: Mưa và nhớ stamp-history Linh tinh... lang tang... 8 10-07-2012 21:14
Truyện ngắn trăm chữ [Cảm động] stamp-history Linh tinh... lang tang... 3 09-05-2012 22:46
Truyện ngắn:"Giao thừa"(Nguyễn Ngọc Tư) trithuc_nguyen Linh tinh... lang tang... 12 14-02-2009 23:30



©2007-2020 Diễn đàn Viet Stamp
Cơ quan chủ quản: Câu lạc bộ sưu tập tem Viet Stamp (VSC)
Giấy xác nhận cung cấp dịch vụ mạng xã hội trực tuyến số 87/GXN-TTĐT
do Cục Quản lý phát thanh, truyền hình và thông tin điện tử cấp ngày 31-08-2011
Chịu trách nhiệm chính: Ông Hoàng Anh Thi - Chủ nhiệm VSC
Bản quyền thuộc VSC. Địa chỉ: 2/47 Phan Thúc Duyện, Phường 4, Quận Tân Bình, TP. Hồ Chí Minh, Việt Nam.
Điện thoại: (08) 38111467 – Website: vietstamp.net.vn – Email: vietstamp.net@gmail.com – Hotline: 0918 636 791
Vui lòng ghi rõ nguồn “Viet Stamp” khi phát hành lại thông tin từ diễn đàn này.
--------------------
Mã nguồn: vBulletin v3.8.3 & Copyright © 2020, Jelsoft Enterprises Ltd.
Diễn đàn Viet Stamp có giấy phép sử dụng từ Jelsoft Enterprises Ltd.